Nhà ông Nam và nhà ông Phúc là hàng xóm được ngăn cách bởi một hàng rào bằng thép đơn giản có cây cối leo quanh. Tuy nhiên, khi ông Nam sửa nhà muốn xây dựng tường rào bằng gạch cho sạch sẽ. Do đó, ông Nam đã bàn bạc với ông Phúc mỗi gia đình bớt một ít đất để xây tường rào chung, nhưng ông Phúc không đồng ý. Theo ông Phúc, ông Nam muốn xây tường rào thì cứ xây trên phần đất nhà mình, chứ không được lấn sang đất nhà ông. Ông Nam lại cho rằng vì lợi ích chung, nên ông vẫn xây đúng vị trí của hàng rào cũ. Hôm nhà ông Nam xây dựng tường rào, cả gia đình ông Phúc ra ngăn cản. Hai bên đã cãi vã rất to tiếng và xảy ra xung đột.
Vợ chồng anh Khôi và chị Vân kết hôn với nhau cũng đã 15 năm. Trong thời gian chung sống cùng nhau vợ chồng anh chị luôn yêu thương, đỡ đần nhau trong công việc và chăm chỉ làm ăn. Cuộc sống những năm đầu mới cưới của hai vợ chồng còn khó khăn, lúc đó lại nuôi con nhỏ, sinh đôi nên vợ chồng anh chị càng vất vả hơn. Gia đình chung sống trong ngôi nhà nhỏ và mảnh đất được bố mẹ anh Khôi cho sau khi cưới. Nhưng đến nay, nhờ sự chăm chỉ làm ăn và biết cách vun vén của cả hai vợ chồng, hai anh chị cũng dành dụm được số tiền để xây ngôi nhà mới khang trang hơn.
Mấy hôm nay người dân ở thôn Đoài ai cũng biết chuyện con trâu nhà bà Loan nửa đêm phá chuồng bỏ đi, gia đình bà Loan cùng với bà con hàng xóm đã tìm khắp ở thôn mà không thấy. Tưởng rằng không có hy vọng tìm lại được thì nhà bà nghe thông tin con trâu nhà bà Mai ở thôn Kim bị mất cả tháng nay, vừa mới được gia đình tìm ra khi đang ăn cỏ ngoài đồng. Nghe được thông tin này, gia đình bà Loan nghi ngờ con trâu đó khả năng là của nhà mình, vì thôn Kim và thông Đoài liền kế nhau. Khi đến nhà bà Mai xem trâu, bà Loan cho rằng con trâu này giống con trâu nhà mình bị mất nên đề nghị bà Mai trả lại con trâu. Tuy nhiên, bà Mai khẳng định rằng con trâu này chính là con trâu nhà bà đã bị mất, nay mới tìm lại được. Do không đồng thuận ý kiến của nhau, nên hai gia đình đã xay ra tranh cãi, to tiếng. Chính vì vậy, bà Loan đã đề nghị Tổ hòa giải thôn Đoài giúp, do đây là tranh chấp giữa 2 hộ dân ở 2 thôn khác nhau nên khi nhận được đề nghị của bà Loan, ông Long - Tổ trưởng tổ hòa giải thôn Đoài đã liên hệ sang gặp Tổ hòa giải thôn Kim để cùng tìm cách giải quyết vụ việc.
Mấy hôm trước, khi đá xong trận bóng đá của của thanh niên trong thôn thì anh Kiên phát hiện cái ví của mình đã bị mất, anh cùng với bạn bè trong đội bóng đã tìm khắp sân bóng và cả trên tuyến đường từ nhà đến sân bóng mà vẫn không tìm thấy được. Anh Kiên rất buồn, vì trong chiếc ví có giấy tờ tùy thân rất quan trọng gồm thẻ căn cước, thẻ sinh viên, thẻ ngân hàng và mấy triệu tiền mặt. Nếu mất các giấy tờ này sẽ rất mất thời gian, công sức đi làm lại, vì vậy mấy ngày này anh Kiên thường chịu khó chạy tới con đường làng tìm kiếm, đồng thời cũng hỏi thăm xem có ai tình cờ nhặt được cái ví của anh không, với hy vọng nó không phải bị người xấu lấy được. May mắn thay, nhờ anh hỏi thăm thì nghe được tin hôm trước có người thấy anh Tuấn hàng xóm anh Kiên khi đi xem bóng đá có nhặt được cái ví da. Tuy nhiên, anh Tuấn và anh Kiên lại có mâu thuẫn cá nhân đã không giao lưu với nhau. Nhưng vì giấy tờ quá quan trọng nên anh Kiên đành mang theo ít hoa quả đến nhà anh Tuấn để xin anh cho xem có phải cái ví anh lượm được là của anh Kiên bị mất hay không.
Sau khi kết hôn, do điều kiện kinh tế chưa ổn định nên anh Nguyên và chị Xuân vẫn ở chung với bố mẹ chồng. Sau khi chị Xuân sinh con, anh Nguyên có đề nghị bố mẹ cho ra ở riêng. Tuy bố mẹ anh ngoài miệng gật đầu đồng ý nhưng mẹ anh lại có suy nghĩ khác. Bà cho rằng con dâu dẫu sao cũng chỉ là người ngoài, bây giờ nếu bà giao cho vợ chồng anh Nguyên quá nhiều đất đai, nhà cửa, nhỡ đâu sau này vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt, anh Nguyên và chị Xuân ly hôn thì tài sản của gia đình bị chia đôi, thế là tự dưng của cải trong nhà lại mất vào tay người ngoài. Để tránh lời ra tiếng vào, bố mẹ anh vẫn tuyên bố cho vợ chồng anh Nguyên ra ở riêng, nhưng thực chất là làm một cái lán cho con trai và con dâu ra ở để trông coi trang trại của gia đình. Mọi sinh hoạt hằng ngày như ăn uống vẫn chung với gia đình bố mẹ chồng. Điều khiến chị Xuân cảm thấy bất mãn nhất là mặc dù anh chị đều bỏ công sức lao động vào hoạt động sản xuất của trang trại nhưng toàn bộ tiền thu từ việc buôn bán hoa quả, cây trồng, vật nuôi của anh Nguyên, chị Xuân đều do bố mẹ chồng nắm giữ, mọi chi tiêu của anh chị đều phải được mẹ chồng đồng ý mới được mua. Chính vì điều này nên dù lấy nhau đã lâu nhưng hai vợ chồng vẫn không tiết kiệm được khoản tiền nào.
Chị Hà và chị Huệ là chị em ruột, mấy năm trước, chị Hà có cho chị gái vay tiền để xây nhà, nhưng vì là người thân nên chẳng ai nghĩ đến chuyện lập Hợp đồng vay tiền cũng như không có giấy tờ gì. Thế nhưng, khi nhà vừa xây xong, con trai chị lại nghe lời con dâu đuổi ra chị Huệ ra khỏi nhà. Chị Hà nghe chuyện, vừa bức xúc, thương cảm cho chị nhưng cũng vô cùng lo lắng khi nghĩ tới số tiền mà mình đã cho chị mượn, số tiền đó là khoản tiền chị dự tính sẽ trao cho con gái khi đi lấy chồng, nếu mất, chị biết ăn nói với chồng con thế nào?
Anh Hoàng và chị Mỹ đã kết hôn và chung sống với nhau hơn 10 năm nhưng vẫn chưa có con. Trong thời gian chung sống, hai vợ chồng không tiết kiệm được nhiều tiền, tài sản chung chỉ có một căn nhà do cha mẹ của chị Mỹ cho sau khi hai người làm đám cưới. Thời gian đầu kết hôn, mặc dù điều kiện còn nhiều khó khăn nhưng hai vợ chồng rất hạnh phúc, hòa thuận, làng trên xóm dưới ai nấy đều dành nhiều lời khen cho hai vợ chồng. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, trong một lần đang làm việc tại công trường, anh Hoàng bị trượt chân, ngã xuống từ giàn giáo. Vụ tai nạn lao động nghiêm trọng này khiến anh bị mất khả năng lao động, không thể làm công việc nặng nhọc, từ đó anh cũng mất đi việc làm ổn định. Không kiếm ra tiền, lại không có việc làm, để giải tỏa nỗi buồn anh bắt đầu rủ rê bạn bè tổ chức ăn uống qua ngày. Thấy anh Hoàng suốt ngày tụ tập nhậu nhẹt, say xỉn, sáng đi tối về, chị Mỹ vô cùng buồn bã. Ban đầu, chị còn động viên anh, an ủi anh trị bệnh, tìm công việc nhẹ nhàng để làm nhưng anh không chịu. Về sau, chị bắt đầu bực bội, khó chịu với anh. Thấy thái độ của chị Mỹ, anh Hoàng cũng không nhịn, anh thường xuyên nặng lời, kiếm chuyện gây gổ, trách móc chị. Mỗi lần cãi nhau, anh đều đề nghị ly hôn và yêu cầu chị Mỹ trả lại anh Hoàng số vàng cưới mà gia đình nhà trai đã trao cho chị Mỹ, còn bản thân anh sẽ đi ra khỏi nhà, về nhà mẹ đẻ ở. Lâu dần, không khí gia đình trở nên căng thẳng, nặng nề, bố mẹ hai bên và hàng xóm nhiều lần khuyên can nhưng anh H vẫn không thay đổi nên chị đã đề nghị sự hỗ trợ của tổ hòa giải đề nghị hòa giải mâu thuẫn của gia đình chị.
Ngày 01 tháng 7 năm 2025, Sở Tư pháp thành phố Huế đã thực hiện đăng ký hoạt động của Chi nhánh Văn phòng luật sư Phan Tiền & Cộng sự tại thành phố Huế và cấp Giấy đăng ký hoạt động số: 31-04-0054/TP/ĐKHĐ cho Chi nhánh Văn phòng luật sư Phan Tiền & Cộng sự
